T̶ô̶i̶ ̶l̶ê̶n̶ ̶c̶h̶ă̶m̶ ̶c̶h̶á̶u̶ ̶n̶g̶o̶ạ̶i̶ ̶5̶ ̶n̶ă̶m̶

Không nghĩ tới con thì thôi, nghĩ tới tôi lại thấy đau lòng quá mọi người ạ.

Vợ chồng tôi sinh được 2 đứa con, một trai, một gái. Con trai tôi học xong thì vào Nam làm ăn, cưới vợ sinh con ở đó. Còn lại cô con gái làm việc, lấy chồng ở Hà nội cách nhà đẻ hơn trăm cây số. Tuy cũng là xa xôi nhưng giờ phương tiện tàu xe đi lại dễ dàng nên cũng đỡ.

Tôi bỏ quê lên chăm cháu ngoại 5 năm, lúc về rể vứt 10 triệu: Trả bà sòng phẳng, khỏi kể công

Có điều, con rể tôi sống khô khan, tính toán với bố mẹ vợ lắm, thành thử nhiều khi nghĩ tới vợ chồng chúng nó, tôi lại buồn.

Thực ra mọi việc cũng bắt nguồn từ ngày trước chúng nó kết hôn, vợ chồng tôi có thách cưới 10 triệu theo phong tục ở quê. Khi ấy nhà tôi yêu cầu ngoài những lễ dẫn ra thì cần có 1 tráp lễ đen bỏ trong đó 10 triệu. Nhà trai không nói gì, họ cũng đặt 10 triệu theo yêu cầu nhưng ngay sau cưới, vợ chồng nó về lại mặt. Trước mặt bố mẹ vợ, con rể bảo:

“Lấy con gái bố mẹ, con phải mất đủ thứ. Khoản lễ đen thách cưới kia coi như mua vợ rồi còn gì. Mà đã mua là mua đứt nên tốt nhất sau bố mẹ đừng có nhắc tới chuyện trách nhiệm của con rể làm gì.

Tôi bỏ quê lên chăm cháu ngoại 5 năm, lúc về rể vứt 10 triệu: Trả bà sòng phẳng, khỏi kể công

Nghe nó nói, vợ chồng tôi chỉ còn biết nhìn nhau ngậm đắng nuốt cay rồi cứ an ủi nhau rằng thôi thì sau từ từ con sẽ hiểu cho bố mẹ. Tuy nhiên thực tế hoàn toàn ngược lại, con rể lúc nào cũng đối xử xa cách, lạnh nhạt với chúng tôi.

Chúng nó cưới nhau hơn năm thì con gái tôi sinh, vì ông bà nội vẫn đang trong thời gian đi làm, không có ai chăm con giúp, con gái tôi gọi điện về nhờ mẹ đẻ. Thương con tôi lại khăn gói lên thành phố chăm cháu để ông ở nhà 1 mình. Ông ấy bị huyết áp cao, sức khỏe cũng yếu lắm nhưng vẫn động viên vợ:

“Con nó đã có lời nhờ thì bà lên giúp chúng nó. Tôi tự lo liệu được, bà không phải nghĩ ngợi gì”.

Tôi bỏ quê lên chăm cháu ngoại 5 năm, lúc về rể vứt 10 triệu: Trả bà sòng phẳng, khỏi kể công

Lên chăm cháu mà con rể tôi nhìn thấy mẹ vợ lúc nào mặt cũng khó đăm đăm. Hầu như nó không mấy khi trò chuyện với mẹ vợ. Ở nhà chúng nó, tôi toàn phải dậy sớm thức khuya chăm cháu, lo cơm nước nhà cửa, vợ chồng chúng nó đi làm về chỉ việc ăn uống, tắm giặt chơi với con chứ cũng có ăn không của các con đâu.

Đứa con lớn được 2 tuổi, con gái tôi bảo tranh thủ có mẹ ở trên này thì đẻ luôn 1 thể nhờ bà chăm. Vậy là tôi một tay chăm 2 đứa cháu, lo liệu việc nhà cho vợ chồng nó. Ông nhà tôi dưới quê ốm cũng phải tự xoay xở vì tôi bận bế cháu chẳng về được. Nghĩ mình cứ sống hết lòng như thế con rể sẽ hiểu. Vậy mà khi đứa cháu thứ 2 đi lớp thì tôi về quê. Hôm chuẩn bị hành lý để lên xe, con rể tôi chẳng có 1 lời cảm ơn với mẹ vợ, ngược lại nó cầm 1 xấp tiền ra để mặt bàn bảo:

Tôi bỏ quê lên chăm cháu ngoại 5 năm, lúc về rể vứt 10 triệu: Trả bà sòng phẳng, khỏi kể công

“Chỗ này là 10 triệu, mẹ cầm lấy, coi như con trả công mẹ mấy năm vừa rồi trông cháu. Như vậy là sòng phẳng, sau này tránh mẹ kể công với người ta là chúng con nhờ vả, làm phiền mẹ”.

Con gái tôi thì sợ chồng, chẳng dám cậy miệng nói lại. Lên xe về quê, nghĩ tới cách đối xử của con rể với gia đình mình, tôi tủi thân rơi nước mắt. Người ta có rể hiền quý như trai ngoan, còn tôi cưới xong mất luôn con gái.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *