đ̼ờ̼ι̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼ι̼”̼

N̼g̼ủ̼ ̼d̼ậ̼y̼,̼ ̼n̼ữ̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼m̼ớ̼i̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼b̼ị̼ ̼т̼r̼ộ̼м̼ ̼l̼ấ̼y̼ ̼“̼м̼ấ̼т̼ ̼đ̼ờ̼ι̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼ι̼”̼

C̳h̳u̳y̳ệ̳n̳ ̳n̳ữ̳ ̳s̳i̳n̳h̳ ̳v̳i̳ê̳n̳ ̳s̳a̳u̳ ̳m̳ộ̳t̳ ̳đ̳ê̳m̳ ̳n̳g̳ủ̳ ̳d̳ậ̳y̳ ̳t̳h̳ấ̳y̳ ̳t̳r̳ê̳n̳ ̳m̳ì̳n̳h̳ ̳k̳h̳ô̳n̳g̳ ̳m̳ộ̳t̳ ̳m̳ả̳n̳h̳ ̳v̳ả̳i̳ ̳c̳h̳e̳ ̳t̳h̳â̳n̳,̳ ̳p̳h̳á̳t̳ ̳h̳i̳ệ̳n̳ ̳m̳.̳ấ̳t̳ ̳t̳r̳.̳ộ̳m̳…̳ ̳“̳đ̳ờ̳i̳ ̳c̳o̳n̳ ̳g̳.̳á̳i̳”̳,̳ ̳l̳à̳ ̳n̳h̳ữ̳n̳g̳ ̳c̳â̳u̳ ̳c̳h̳u̳y̳ệ̳n̳ ̳í̳t̳ ̳a̳i̳ ̳b̳i̳ế̳t̳…̳

̳T̳h̳e̳o̳ ̳t̳i̳n̳ ̳t̳ứ̳c̳ ̳t̳r̳ê̳n̳ ̳b̳á̳o̳ ̳A̳n̳ ̳n̳i̳n̳h̳ ̳T̳h̳ủ̳ ̳đ̳ô̳,̳ ̳h̳i̳ệ̳n̳ ̳n̳a̳y̳,̳ ̳t̳r̳ê̳n̳ ̳đ̳ị̳a̳ ̳b̳à̳n̳ ̳t̳h̳à̳n̳h̳ ̳p̳h̳ố̳ ̳H̳à̳ ̳N̳ộ̳i̳ ̳c̳ó̳ ̳g̳ầ̳n̳ ̳7̳0̳ ̳t̳r̳ư̳ờ̳n̳g̳ ̳đ̳ạ̳i̳ ̳h̳ọ̳c̳,̳ ̳c̳a̳o̳ ̳đ̳ẳ̳n̳g̳ ̳c̳ô̳n̳g̳ ̳l̳ậ̳p̳ ̳v̳à̳ ̳d̳â̳n̳ ̳l̳ậ̳p̳.̳ ̳C̳h̳í̳n̳h̳ ̳v̳ì̳ ̳v̳ậ̳y̳,̳ ̳l̳ư̳ợ̳n̳g̳ ̳s̳i̳n̳h̳ ̳v̳i̳ê̳n̳ ̳t̳r̳ọ̳ ̳h̳ọ̳c̳ ̳t̳ạ̳i̳ ̳H̳à̳ ̳N̳ộ̳i̳ ̳c̳ũ̳n̳g̳ ̳k̳h̳á̳ ̳đ̳ô̳n̳g̳ ̳đ̳ú̳c̳.̳

D̳o̳ ̳c̳á̳c̳ ̳k̳h̳u̳ ̳n̳h̳à̳ ̳t̳r̳ọ̳ ̳t̳h̳ư̳ờ̳n̳g̳ ̳a̳n̳ ̳n̳i̳n̳h̳ ̳l̳ỏ̳n̳g̳ ̳l̳ẻ̳o̳,̳ ̳n̳ê̳n̳ ̳c̳h̳u̳y̳ệ̳n̳ ̳м̳ấ̳т̳ ̳т̳r̳ộ̳м̳ ̳n̳ơ̳i̳ ̳x̳ó̳m̳ ̳t̳r̳ọ̳ ̳c̳ũ̳n̳g̳ ̳k̳h̳ô̳n̳g̳ ̳c̳ò̳n̳ ̳l̳à̳ ̳đ̳i̳ề̳u̳ ̳m̳ớ̳i̳ ̳m̳ẻ̳,̳ ̳l̳ạ̳ ̳l̳ẫ̳m̳.̳ ̳S̳o̳n̳g̳,̳ ̳đ̳ằ̳n̳g̳ ̳s̳a̳u̳ ̳n̳ó̳ ̳c̳ò̳n̳ ̳c̳ó̳ ̳n̳h̳ữ̳n̳g̳ ̳c̳â̳u̳ ̳c̳h̳u̳y̳ệ̳n̳ ̳b̳i̳ ̳h̳à̳i̳ ̳k̳ể̳ ̳r̳a̳ ̳n̳ư̳ớ̳c̳ ̳m̳ắ̳t̳.̳

\

T̼ạ̼i̼ ̼k̼h̼u̼ ̼t̼r̼ọ̼ ̼g̼ầ̼n̼ ̼H̼ọ̼c̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼B̼á̼o̼ ̼c̼h̼í̼ ̼t̼u̼y̼ê̼n̼ ̼t̼r̼u̼y̼ề̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼ ̼t̼r̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼h̼ợ̼p̼ ̼h̼y̼ ̼h̼ữ̼u̼.̼ ̼M̼ộ̼t̼ ̼n̼ữ̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼H̼ọ̼c̼ ̼v̼i̼ệ̼n̼ ̼B̼ ̼s̼a̼u̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼đ̼ê̼m̼ ̼n̼g̼ủ̼ ̼d̼ậ̼y̼,̼ ̼b̼ỗ̼n̼g̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼m̼ả̼n̼h̼ ̼v̼ả̼i̼ ̼c̼h̼e̼ ̼t̼h̼â̼n̼.̼ ̼N̼h̼ì̼n̼ ̼x̼u̼ố̼n̼g̼ ̼c̼h̼i̼ế̼c̼ ̼đ̼ệ̼m̼ ̼c̼ũ̼,̼ ̼n̼ữ̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼n̼à̼y̼ ̼c̼h̼,̼ế̼t̼ ̼đ̼ứ̼n̼g̼ ̼v̼ì̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼b̼ị̼ ̼м̼ấ̼т̼ ̼т̼r̼ộ̼м̼…̼ ̼“̼đ̼ờ̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼,̼á̼i̼”̼.̼

̼Q̼u̼á̼ ̼h̼o̼,̼ả̼n̼g̼ ̼l̼o̼,̼ạ̼n̼,̼ ̼n̼,̼ạ̼n̼ ̼n̼h̼,̼â̼n̼ ̼c̼h̼ỉ̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼k̼h̼ó̼c̼ ̼r̼ồ̼i̼ ̼â̼m̼ ̼t̼h̼ầ̼m̼ ̼c̼h̼u̼y̼ể̼n̼ ̼n̼h̼à̼ ̼t̼r̼ọ̼,̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼d̼á̼m̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼a̼i̼.̼ ̼Đ̼ã̼ ̼4̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼t̼r̼ô̼i̼ ̼q̼u̼a̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼đ̼ó̼ ̼v̼ẫ̼n̼ ̼l̼à̼ ̼c̼â̼u̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼á̼m̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼c̼ô̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼ấ̼y̼.̼

̼T̼h̼e̼o̼ ̼b̼á̼o̼ ̼K̼i̼ế̼n̼ ̼T̼h̼ứ̼c̼,̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼t̼ớ̼i̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼h̼ ̼i̼ ̼,̼ế̼ ̼p̼ ̼d̼ ̼,̼â̼ ̼m̼ ̼k̼h̼i̼ ̼n̼ạ̼n̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼n̼g̼ủ̼.̼ ̼N̼g̼à̼̼y̼ ̼2̼0̼/̼1̼0̼,̼ ̼T̼A̼N̼D̼ ̼t̼ỉ̼n̼h̼ ̼N̼g̼h̼ệ̼ ̼A̼n̼ ̼đ̼ã̼̼ ̼m̼ở̼̼ ̼p̼h̼i̼ê̼n̼ ̼t̼ò̼̼a̼ ̼h̼ì̼̼n̼h̼ ̼s̼ư̼̣̼ ̼x̼é̼̼t̼ ̼x̼ử̼̼ ̼s̼ơ̼ ̼t̼h̼ẩ̼̼m̼ ̼G̼i̼ả̼n̼ ̼V̼i̼ế̼t̼ ̼T̼ù̼n̼g̼ ̼(̼4̼6̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼,̼ ̼t̼r̼ú̼ ̼h̼u̼y̼ệ̼n̼ ̼Q̼u̼ỳ̼ ̼H̼ợ̼p̼,̼ ̼N̼g̼h̼ê̼̣̼ ̼A̼n̼)̼ ̼v̼ề̼ ̼t̼ộ̼i̼ ̼“̼h̼i̼,̼ế̼p̼ ̼d̼,̼â̼,̼m̼ ̼t̼r̼ẻ̼ ̼e̼m̼”̼.̼

̼Q̼u̼a̼ ̼q̼u̼á̼ ̼t̼r̼ì̼n̼h̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼a̼ ̼l̼à̼m̼ ̼r̼õ̼,̼ ̼v̼à̼̼o̼ ̼s̼á̼n̼g̼ ̼8̼/̼9̼,̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼P̼h̼ạ̼m̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼H̼ ̼(̼7̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼)̼ ̼s̼a̼n̼g̼ ̼n̼h̼à̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼d̼ư̼ợ̼n̼g̼ ̼l̼à̼ ̼G̼i̼ả̼n̼ ̼V̼i̼ế̼t̼ ̼T̼ù̼n̼g̼ ̼c̼h̼ơ̼i̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼T̼ù̼n̼g̼.̼ ̼C̼h̼ơ̼i̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼l̼ú̼c̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼H̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼m̼ệ̼t̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼g̼i̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼đ̼i̼ ̼n̼g̼ủ̼.̼

̼L̼ú̼c̼ ̼n̼à̼y̼ ̼T̼ù̼n̼g̼ ̼đ̼i̼ ̼l̼à̼m̼ ̼v̼ề̼ ̼t̼h̼ì̼̼ ̼t̼h̼ấ̼̼y̼ ̼c̼h̼á̼̼u̼ ̼h̼ọ̼ ̼n̼ằ̼̼m̼ ̼n̼g̼ủ̼ ̼t̼r̼ê̼n̼ ̼g̼i̼ư̼ờ̼̼n̼g̼,̼ ̼d̼,̼ụ̼,̼c̼ ̼v̼ọ̼,̼n̼g̼ ̼n̼ổ̼i̼ ̼l̼ê̼n̼,̼ ̼T̼ù̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼đ̼u̼.̼ổ̼̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼,̼á̼̼i̼ ̼m̼ì̼̼n̼h̼ ̼r̼a̼ ̼n̼g̼o̼à̼̼i̼ ̼đ̼i̼ ̼c̼h̼ơ̼i̼.̼ ̼K̼h̼i̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼v̼ừ̼a̼ ̼r̼a̼ ̼k̼h̼ỏ̼i̼ ̼n̼h̼à̼ ̼T̼ù̼n̼g̼ ̼t̼r̼è̼̼o̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼g̼i̼ư̼ờ̼̼n̼g̼ ̼t̼h̼ư̼̣̼c̼ ̼h̼i̼ê̼̣̼n̼ ̼h̼à̼̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼t̼,̼h̼,̼ú̼̼ ̼t̼í̼̼,̼n̼h̼ ̼v̼ớ̼̼i̼ ̼c̼h̼á̼̼u̼ ̼h̼o̼̣̼.̼

̼S̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼s̼ự̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼,̼ ̼p̼h̼ầ̼n̼ ̼v̼ì̼ ̼s̼ơ̼̣̼ ̼h̼ã̼̼i̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼H̼.̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼d̼á̼̼m̼ ̼k̼ể̼̼ ̼l̼a̼̣̼i̼ ̼s̼ư̼̣̼ ̼v̼i̼ê̼̣̼c̼ ̼v̼ớ̼̼i̼ ̼a̼i̼.̼ ̼M̼ã̼̼i̼ ̼đ̼ế̼̼n̼ ̼n̼ử̼̼a̼ ̼t̼h̼á̼̼n̼g̼ ̼s̼a̼u̼,̼ ̼v̼ô̼ ̼t̼ì̼̼n̼h̼ ̼H̼.̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼i̼ế̼t̼ ̼l̼ộ̼ ̼c̼h̼o̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼t̼h̼â̼n̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼̼n̼h̼.̼ ̼Q̼u̼á̼ ̼p̼h̼.̼ẫ̼n̼ ̼u̼.̼ấ̼t̼ ̼t̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼t̼h̼.̼ú̼ ̼t̼í̼.̼n̼h̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼T̼ù̼n̼g̼,̼ ̼g̼i̼a̼ ̼đ̼ì̼̼n̼h̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼H̼ ̼đ̼ã̼̼ ̼l̼à̼̼m̼ ̼đ̼ơ̼n̼ ̼t̼ố̼̼ ̼c̼á̼̼o̼ ̼g̼ử̼i̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼c̼ơ̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼.̼ ̼Đ̼ố̼̼i̼ ̼t̼ư̼ơ̼̣̼n̼g̼ ̼T̼ù̼̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼̼ ̼b̼i̼̣̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼b̼ắ̼̼t̼ ̼n̼g̼a̼y̼ ̼s̼a̼u̼ ̼đ̼ó̼̼.̼

̼T̼ạ̼i̼ ̼p̼h̼i̼ê̼n̼ ̼t̼ò̼a̼,̼ ̼b̼i̼̣̼ ̼c̼á̼̼o̼ ̼T̼ù̼̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼̼ ̼c̼ú̼̼i̼ ̼đ̼ầ̼̼u̼ ̼t̼h̼ừ̼̼a̼ ̼n̼h̼â̼̣̼n̼ ̼m̼o̼̣̼i̼ ̼h̼à̼̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼p̼h̼.̼a̼̣̼m̼ ̼t̼ô̼̣̼.̼i̼.̼ ̼S̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼x̼e̼m̼ ̼x̼é̼t̼,̼ ̼H̼Đ̼X̼X̼ ̼đ̼ã̼̼ ̼t̼u̼y̼ê̼n̼ ̼p̼h̼ạ̼t̼ ̼b̼i̼̣̼ ̼c̼á̼̼o̼ ̼G̼i̼ả̼̼n̼ ̼V̼i̼ế̼̼t̼ ̼T̼ù̼̼n̼g̼ ̼1̼2̼ ̼n̼ă̼m̼ ̼t̼.̼ù̼ ̼g̼i̼a̼m̼.̼

̼N̼g̼u̼ồ̼n̼:̼h̼t̼t̼p̼s̼:̼/̼/̼t̼i̼n̼m̼o̼i̼.̼v̼n̼/̼n̼g̼u̼-̼d̼a̼y̼-̼n̼u̼-̼s̼i̼n̼h̼-̼m̼o̼i̼-̼p̼h̼a̼t̼-̼h̼i̼e̼n̼-̼b̼i̼-̼t̼r̼o̼m̼-̼l̼a̼y̼-̼m̼a̼t̼-̼d̼o̼i̼-̼c̼o̼n̼-̼g̼a̼i̼-̼0̼1̼1̼3̼5̼0̼4̼6̼4̼.̼h̼t̼

Xem thêm

Con trai Thương Tín

Trước đây tôi cũng hay gặp những người bạn gái của ba. Anh lớn tuổi vậy nhưng toàn quen mấy cô nhỏ tuổi hơn cả tôi ”, anh Thanh Tùng chia sẻ.

Trong cuộc hôn nhân cùng người vợ Thủy Tiên, cũng là người duy nhất có hôn thú với Thương Tín, nam diễn viên có một cậu con trai tên Bùi Thanh Tùng, chào đời 1978. Đây cũng là quý tử duy nhất của diễn đàn viên Thương Tín.

Thanh Tùng – con trai của Thương Tín và người vợ đầu tiên.

Được biết trước đó, Thương Tín từng khuyên vợ b.ỏ t.h.a.i sau khi kết hôn vào năm ông 21 tuổi, với lí do để hai vợ chồng có thời gian vun đắp tình cảm. Tuy nhiên, cô tiểu thư nhà giàu Thủy Tiên năm đó vẫn kiên quyết giữ lại đứa trẻ, chính là con trai Bùi Thanh Tùng sau này.

Tuy nhiên cuộc hôn nhân giữa tài tử Ván bài lật ngửa và vợ đầu không kéo dài lâu. Khi con trai lên 5 tuổi, vợ chồng Thương Tín li hôn sau những cuộc ghen tuông kéo dài từ Thủy Tiên. Cậu con trai Bùi Thanh Tùng sau đó sống tại Phan Rang cùng ông bà nội, đến năm 9 tuổi thì anh chàng về sống với mẹ.

Dù không xuất hiện thường xuyên bên cạnh diễn viên Ván bài lật ngửa nhưng Bùi Thanh Tùng luôn dành nhiều tình cảm và sự kính trọng cho đấng sinh thành. Anh từng chia sẻ rằng bản thân tự hào về người bố nổi tiếng và may mắn thừa hưởng nhiều năng khiếu nghệ thuật từ ông.

Dẫu vậy, Bùi Thanh Tùng thi thoảng vẫn có ý trách móc Thương Tín chỉ vì quá xót xa cho cuộc đời kham khổ sau này của ông. Trong bài phỏng vấn ít năm trước, anh chia sẻ thái độ của mình khi bỗng dưng có thêm em gái và phải gọi người phụ nữ ít hơn mình cả chục tuổi bằng dì. Anh tâm sự: “Ban đầu tôi thấy cũng kỳ kỳ. Nhưng tôi quen rồi. Trước đây tôi cũng hay gặp những người bạn gái của ba. Ông lớn tuổi vậy nhưng toàn quen mấy cô nhỏ tuổi hơn cả tôi”.

“Tôi thấy mừng cho ba. Đáng ra tôi là người phải lo lắng cho ba mình vì tuổi ông cũng đã lớn. Nhưng giờ có người thay tôi chăm sóc ông, tôi phải mừng chứ oán trách gì ông. Thỉnh thoảng tôi có về Phan Rang thăm ông bà và gặp em gái. Con bé nhanh nhẹn và đáng yêu lắm”, anh tiết lộ thêm.

Chứng kiến ba ngoài 60 tuổi vẫn chịu cảnh “cha già con mọn”, phải nai lưng làm kiếm tiền, Bùi Thanh Tùng thẳng thắn: “Lỗi này là của ba, không thể trách ai được. Lúc sự nghiệp thăng hoa, ba không biết phòng thân. Tính ba là vậy, đã chơi là phải chơi hết mình. Làm được bao nhiêu xài bấy nhiêu, đâu có nghĩ cho ngày mai. Mà thời đó, nghệ sĩ đâu có kinh doanh như bây giờ nên cũng khó trách ba tôi được.

Tất nhiên, nói thế thôi nhưng tôi cũng rất xót. Ba giờ đâu chỉ đóng phim, ông còn làm đạo diễn và rất nhiều công việc khác. Thấy ba vất vả, tôi thương nhưng hoàn cảnh của tôi hiện tại cũng không thể giúp được. Nếu kinh tế tôi khá giả, có lẽ mọi chuyện đã khác”.

Thương Tín luôn cảm thấy có lỗi với con trai vì không giúp được gì cho anh.

Dù sở hữu ngoại hình bắt mắt, giọng ca nội lực và xuất thân là con trai tài tử nổi tiếng nhưng sự nghiệp ca hát của Bùi Thanh Tùng khá gian truân, độc hại.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *