n̶h̶,̶.̶.̶.̶ớ̶.̶.̶ ̶v̶ợ̶

Cái chất giọng ẽo ợt 𝔠ủ𝔞 vợ vang lên khiến cho tôi cười chua chát, phẫn uất. Hẳn là không muốn ly hôn chỉ vì sợ mất cái mỏ tiền là tôi cơ đấy.
Cay đắng, phẫn nộ thật sự mọi người ạ. Nói thật chứ xung quang cuộc sống 𝔠ủ𝔞 mình thường chỉ nghe đàn ông phản bội, trăng hoa nhiều chứ có mấy khi nghe chuyện vợ phản bội chồng đâu. Mà tôi cũng cưới được một người vợ hiền lành, dịu dàng, ngoan hiền chứ cũng chẳng phải kiểu phụ 𝔫ữ lăng nhăng gì.

Thì cũng vì lý do công 𝓋iêc cho nên tôi thường xuyên phải đ𝔦 𝔩àm xa. Cũng may là cưới nhau 3 năm thì vợ chồng tôi cũng đã có với nhau 1 đứa con rồi nên 𝔫hững ngày tháng xa nhà kia cũng tạm thời cảm thấy yên tâm hơn vì có con, vợ sẽ đỡ tủi hơn.

Nhưng nghĩ cũng thương vợ lắm, một mình vất vả khổ cực nuôi con mà chẳng mấy khi có chồng bên cạnh. Tôi cũng chỉ tính 𝔩àm công trình xa như thế này một thời gian 𝔫ữa thôi rồi sau đó sẽ về 𝔩àm gần nhà, có ít tiền nhưng được ở gần vợ con, chăm sóc cho vợ con.

Cũng vì muốn bù đắp cho vợ cho con cho nên tôi rất hào phóng, thoải mái với vợ. Cô ấy có chi tiêu bao nhiêu thì tôi cũng không bao giờ phàn nàn. Nói thật chỉ mong vợ tiêu đ𝔦 để cho bớt buồn chán trong 𝔫hững lúc tôi không có nhà.

Nhiều lúc mọi người cứ bảo tôi vất vả kiếm tiền thì cứ giữ lấy cho mình chứ thấy vợ tôi tiêu hoang quá. Gì chứ cuộc sống cũng chỉ ở quê, có hai mẹ con, chẳng phải ở chung với nhà chồng mà tháng nào cũng tiêu đều đều 20 triệu. Tôi thì nghe xong chỉ cười, thì mình kiếm được cũng là cho vợ con chứ còn cho ai 𝔫ữa.

Cũng vì muốn bù đắp cho vợ cho con cho nên tôi rất hào phóng (Ảnh minh họa)
Còn chuyện vợ chồng, nói thật là xa vợ cũng nhớ đ𝔦ên cuồng lên ấy chứ. Thế nhưng rặn lòng có 𝔩àm gì thì 𝔩àm cũng không được để cho vợ buồn nên chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện phản bội vợ. Còn về phía vợ thì tôi 𝔱𝔦𝔫 tưởng vợ. Dù rằng suốt ngày 𝔟ị mấy anh em trêu rằng có vợ đẹp như thế kia mà không ở nhà giữ là dễ mất lắm. Vợ chồng sống với nhau mà không 𝔱𝔦𝔫 tưởng nhau thì 𝔱𝔦𝔫 tưởng ai 𝔫ữa đây.

Hôm vừa rồi vợ chụp ảnh hai mẹ con gửi cho tôi. Thấy vợ mới 𝔩àm tóc, dạo này lại cứ mơn mởn ra khiến tôi háo hức quá. Thế là nửa đêm hôm ấy chẳng hiểu thế nào lại lấy xe máy phóng đ𝔦 hơn 50 cây số để về nhà thăm vợ. Nói ra thì quãng đường 50 cây số cũng chẳng xa nhưng công trình lại chẳng thể thiếu tôi 1 ngày nên chẳng đ𝔦 đâu được.

Giờ chỉ còn cách tranh thủ lúc đêm thế này, ở đó mưa gió không có thi công khuya thì tranh thủ về với vợ con tí cho đỡ nhớ. Ai dè vừa mới chân ướt chân ráo về đến cửa nhà thì tôi bủn rủn thấy đôi giày người đàn ông lạ ngoài cửa. Nhà khóa cổng rồi còn ai vào nhà tôi thế chứ. Bụng bảo dạ có đ𝔦ều chẳng lành, tôi rón rén đ𝔦 vào nhà. Còn chưa kịp gõ cửa đã nghe thấy giọng cười ghê rợn ấy vang lên:

Cái chất giọng ẽo ợt 𝔠ủ𝔞 vợ vang lên khiến cho tôi cười chua chát, phẫn uất. (Ảnh minh họa)

– Em nói em yêu anh sao không chịu bỏ cái thằng chồng nhà quê 𝔠ủ𝔞 em đ𝔦. Em cứ giữ nó mãi 𝔩àm cái gì.

– Em không thể bỏ chồng được, anh ta còn phải kiếm tiền cho chúng mình tiêu chứ.

– Công nhận em thông minh thật đấy, cắm sừng nó mà vẫn khiến cho nó 𝔱𝔦𝔫 tưởng em trọn vẹn, lại còn giao hết cả tiền mình kiếm được cho em 𝔫ữa chứ.

– Anh phải cảm ơn đ𝔦ều ấy đ𝔦, bởi không thì tiền đâu em cho anh tiêu xài cùng em chứ.

Cái chất giọng ẽo ợt 𝔠ủ𝔞 vợ vang lên khiến cho tôi cười chua chát, phẫn uất. Hẳn là không muốn ly hôn chỉ vì sợ mất cái mỏ tiền là tôi cơ đấy. Tôi xông thẳng vào nhà trước sự sợ hãi 𝔠ủ𝔞 hai kẻ kia. Gã đàn ông đó thấy tôi thì vội vã bỏ chạy nhờ vợ giữ tôi lại. Tôi cũng mệt mỏi lắm rồi, chẳng thèm độ𝔫𝔤 đến gã đâu.

Nhìn vợ đang khóc lóc, qu.ỳ trước mặt mình xin lỗi mà tôi chỉ biết cười khẩy thôi. Tôi đã quá chán chường với sự phản bội mà dành cho sự vất vả, niềm 𝔱𝔦𝔫 tưởng 𝔠ủ𝔞 mình rồi. Nghĩ đến chuyện ly hôn là lại quá đau lòng vì con còn nhỏ mà tha thứ thì không đành mọi người ạ.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.