2̶.̶.̶9̶ ̶n̶ă̶.̶.̶.̶m̶ ̶2̶2̶2̶

Sáng sớm ngày 10/7/2005, một phụ nữ trung niên khoảng năm mươi tuổi xuất hiện trước nhà Xu ​​Hangping ở làng Chenguang, thị trấn Shegang, huyện Liuyang, thành phố Trường Sa, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc. Sau khi vài lần gõ cửa, trong sân truyền tới giọng nói pha chút tức giận của chủ nhà, hỏi mới sáng ra ai đã tìm đến.

– Xin chào, đây có phải là nhà của em trai Xu Suping không?

Ngay khi người phụ nữ vừa dứt lời, Xu Hangping chạy ra xem ai là người hỏi về chị gái đã mất vào 30 năm trước. Tuy nhiên, người đứng trước mặt lại khiến anh hoảng sợ khi thông báo rằng chị gái anh còn sống. Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Bé gái 14 tuổi đột tử, thi thể biến mất không rõ lý do

Đó là một buổi tối năm 1976, ngay sau Tết Trung thu. Mẹ của Xu Hangping đang nấu ăn, còn bố thì vừa từ ngoài về. Xu Hangping và chị gái Xu Suping cùng 2 người em bắt đầu bày dọn mâm cơm gia đình.

Lúc này, đột nhiên cái bát trên tay Suping rơi xuống đất và cô bé cũng ngã từ trên ghế xuống nền nhà, sùi bọt mép, đầu nghiêng sang một bên, mắt đảo láo liên rồi nhắm lại vĩnh viễn. Đột tử. Cả nhà cô đau đớn ôm lấy cơ thể bé nhỏ đột ngột ra đi mãi mãi.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Người bố nhanh chóng chạy đi gọi bác sĩ. Tuy nhiên, vị bác sĩ này sau khi kiểm tra cũng chỉ biết lắc đầu thở dài rồi thông báo Xu Suping đã mất.

Xu Suping là một đứa trẻ sinh non, lúc nào cũng ốm yếu,. Cô bé còn bị viêm thận. Dù biết rằng con gái mình yếu ớt nhưng cha mẹ Suping không thể ngờ được cô bé lại ra đi theo cách này.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Xu Hangping lúc đó mới 11 tuổi, vẫn chưa hiểu được ý nghĩa của cái chết, chỉ nhớ tiếng khóc của mẹ và khóe miệng co giật đau đớn của cha.

Sau khi bình tĩnh lại một chút, cha anh tìm ván gỗ và đinh, vừa làm quan tài cho Xu Suping vừa khóc.

Khi đó Xu Suping mới 14 tuổi. Theo phong tục địa phương, cha mẹ không được tiễn đưa, tang lễ cũng không được tổ chức ồn ào, chỉ có thể đưa lên núi an táng đơn giản.

Lúc đưa thi thể Suping lên núi, thời gian tầm nửa đêm, những người đàn ông trong xóm đều thấy sợ và lạnh sống lưng. Vì vậy, đi được nửa đường, họ đào một cái hố nhỏ bên đường và đặt quan tài của Xu Suping vào đó.

Ngày hôm sau, bà mẹ thu dọn quần áo yêu thích của Xu Suping và chuẩn bị đốt cạnh mộ. Nhưng khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến bà sợ hãi: Mộ của Xu Suping bị đào lên, quan tài được mở ra, và thi thể thì “không cánh mà bay”.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Nhìn chiếc quan tài trống rỗng, người mẹ không còn kìm được đau lòng bật khóc. Hàng xóm xung quanh xúm lại bàn tán xôn xao về chuyện kỳ ​​lạ này.

Khi đó, thị trấn Shegang còn chưa phát triển, xung quanh còn hoang vắng, thường xuyên có thú dữ, thậm chí có cả dấu chân hổ, vì vậy, mọi người đều tin rằng “xác chết” của Xu Suping đã bị thú rừng kéo đi.

Thời gian trôi qua, Xu Hangping và 2 người em lớn lên, nỗi buồn về cái chết đột ngột của em gái Xu Suping dần trở thành quá khứ.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Vì vậy, khi một người phụ nữ lạ mặt chạy đến nhà anh và nói rằng chị gái anh là Xu Suping vẫn còn sống, Xu Hangping đã rất ngạc nhiên.

Để giải tỏa những nghi ngờ của Xu Hangping, người phụ nữ lần lượt kể lại những trải nghiệm của bản thân.

Người phụ nữ tìm đến Xu Hangping tên là Zhou Lizhen, sống ở ngôi làng lân cận, Cô cho hay Xu Suping đã “sống lại từ cõi chết” trên một chiếc thuyền.

Năm 1998, Zhou Lizhen đi thăm họ hàng ở Tứ Xuyên, khi trở về Hồ Nam thì đi thuyền. Trên thuyền, cô tán gẫu với rất nhiều người.

Một cụ ông hơn tám mười tuổi cũng tiến đến và chủ động bắt chuyện với Zhou Lizhen.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Ông lão này sau khi hỏi về quê quán của Zhou Lizhen, liền nhắc đến một gia đình đã chôn sống con gái của họ. Trước sự ngờ vực của cô, ông lão kể rằng hồi năm 1976, trên đường làm việc và đi ngang qua Shegang cùng đồng nghiệp, ông có cảm giác lạnh sống lưng, như có ma quỷ phảng phất quanh đó.

Theo lời kể, hôm đó mặt trăng rất to, mặt đất trắng xóa nên cũng không phân biệt được đâu là đất, đâu là nước. Trùng hợp, ngày mất của Xu Suping cũng là vào Trung thu. Ông đi qua một trường tiểu học dột nát, và không có một gia đình nào gần đó.

Khi đi qua một con đường hẻo lánh, vì sợ hãi nên ông phóng nhanh nhưng chưa kịp đi xa thì nghe thấy tiếng khóc nức nở của một cô gái. Ban đầu ông sợ mất mật, nhưng càng ngày tiếng nấc càng to và gần, giống tiếng trẻ em kêu cứu. Vì vậy ông quyết định tiến lại gần xem sao.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Bước lại, ông thấy một gò đất bên đường trông như một ngôi mộ mới xây. Âm thanh phát ra từ đây. Ông nhanh chóng đào lên và phát hiện quan tài ở bên dưới. Mở quan tài ra, đứa bé bên trong chính là Xu Suping. Cô bé không hề nói gì về gia đình cũng như hoàn cảnh của mình nên ông đưa bé về nuôi dưỡng.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Thấy Zhou Lizhen có vẻ ngờ vực, ông lão đưa cho cô một mảnh giấy viết địa chỉ của cô bé và nhờ cô đến dò hỏi xem có ai bị chôn sống không.

Zhou Lizhen vẫn nghi ngờ, liếc nhìn tờ giấy rồi nhét vào túi xách và nhanh chóng quên đi.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Sau khi về nhà, Zhou Lizhen trò chuyện với các cụ già trong làng thì tình cờ nghe được một bà già nói: “Có biết Xu Hangping ở làng Chenguang không? Chị gái anh chết vì bệnh khi còn bé. Người ta đồn xác của cô còn bị động vật hoang dã tha đi. Thật thảm quá đi”.

Nghe được lời của bà lão, Zhou Lizhen tò mò hỏi về sự việc thì bà trả lời rằng cái xác được chôn ở gần một trường tiểu học, nhưng nơi đó bây giờ đã không còn trường học nữa.

Nghe đến đây, Zhou Lizhen nhớ tới lời ông lão trên thuyền, liền vội vã tìm địa chỉ của Xu Hangping để báo với anh rằng Xu Suping vẫn còn sống.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Khi nghe kể lại, Xu Hangping rất ngạc nhiên nhưng cũng nghi ngờ về lời nói của Zhou Lizhen. Sự việc nhanh chóng được lan truyền rộng rãi, phóng viên cũng tiếp cận Xu Hangping để hỗ trợ điều tra.

Lần đầu tiên phóng viên đến gặp những người khiêng quan tài cho Xu Suping vào thời điểm đó, đã 29 năm kể từ khi vụ việc xảy ra.

Cuối cùng, phóng viên đã tìm được một cụ già tên Xu Maixia là một trong những người đã giúp khiêng quan tài của Xu Suping.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Nhưng lời của Xu Maixia không hoàn toàn thuyết phục Xu Hangping rằng Xu Suping thực sự đã chết. Trên thực tế, anh cũng nghi ngờ về những gì đã xảy ra với Xu Suping khi đó.

Theo Xu Hangping, cơ thể Xu Suping không bị cứng trong vài giờ sau khi chết. Khi được đưa vào quan tài, thân thể Xu Suping vẫn ấm.

Để làm rõ những nghi ngờ của Xu Hangping, phóng viên đã tìm gặp bác sĩ ở Bệnh viện trực thuộc Đại học Y học cổ truyền Trung Quốc Hồ Nam để xác minh. Bác sĩ nói rằng tiêu chuẩn để xác định tử vong ở người là chết não, ngừng thở. Còn việc nhịp tim bị dừng chưa hẳn là đã chết thực sự mà chỉ là một trạng thái cơ thể bị đình chỉ, có thể cứu được.

Theo lời bác sĩ, mọi người suy đoán lúc đó Xu Suping đang trong trạng chết lâm sàng, tim thiếu dưỡng khí, quan tài không kín nên vẫn có thể thở được. Thêm vào đó, việc chôn cất nông và đất có thể thông gió, vì vậy Xu Suping rất có thể sẽ tỉnh lại sau đó.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Nói đến đây, Xu Hangping nghĩ đến sau khi “thi thể” của Xu Suping mất đi, xung quanh không còn vết máu, quần áo cũng không sót lại, cho nên chị gái không phải bị thú dữ tha đi mà là được giải cứu.

Tuy nhiên, XU Suping ở đâu thì vẫn chưa biết được.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Xu Hangping nghĩ đến việc Xu Suping hiểu lầm chuyện gia đình muốn chôn sống cô nên cô rất ghét gia đình mình và không muốn liên lạc với họ. Anh nhiều lần đến Tứ Xuyên hay đế bưu điện để chờ đợi những lá thư tìm người thân nhưng lần nào cũng tay trắng trở về.

Năm 1976, một cô gái đột ngột qua đời, dân làng đã chôn cất cô ấy, 29 năm sau, một người phụ nữ ở làng bên cạnh tìm đến cửa: cô ấy vẫn còn sống.

Mặc dù Xu Suping vẫn chưa được tìm thấy, nhưng việc cô ấy “sống lại từ cõi chết” đã cho Xu Hangping hy vọng, đây được coi là một sự may mắn của gia đình anh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.