Тɪп Тгưɑ

Sáng Nay 8/12: Vợ chồng chủ shop Mai Hường nhận mức ác 12 năm tù,Khóc như mua xin tòa giảm nhẹ để về chăm mẹ già

̼N̼g̼o̼à̼i̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼k̼h̼ở̼i̼ ̼t̼ố̼ ̼v̼ợ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ủ̼ ̼s̼h̼o̼p̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼c̼á̼c̼ ̼t̼ộ̼i̼ ̼d̼a̼n̼h̼ ̼“̼ ̼l̼à̼m̼ ̼n̼h̼ụ̼c̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼k̼h̼á̼c̼”̼,̼ ̼“̼ ̼c̼ư̼ỡ̼n̼g̼ ̼đ̼o̼ạ̼t̼ ̼t̼à̼i̼ ̼s̼ả̼n̼”̼,̼ ̼c̼ơ̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼x̼e̼m̼ ̼x̼é̼t̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼đ̼ớ̼i̼.̼

N̼g̼à̼y̼ ̼7̼/̼1̼2̼,̼ ̼n̼g̼u̼ồ̼n̼ ̼t̼i̼n̼ ̼r̼i̼ê̼n̼g̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼T̼i̼ề̼n̼ ̼P̼h̼o̼n̼g̼ ̼c̼h̼o̼ ̼b̼i̼ế̼t̼,̼ ̼C̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼T̼P̼ ̼T̼h̼a̼n̼h̼ ̼H̼o̼á̼ ̼đ̼a̼n̼g̼ ̼x̼e̼m̼ ̼x̼é̼t̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼v̼à̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼s̼ố̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼k̼h̼á̼c̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼(̼n̼h̼ư̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼q̼u̼a̼y̼ ̼v̼i̼d̼e̼o̼,̼.̼.̼)̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼ợ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ủ̼ ̼c̼ử̼a̼ ̼h̼à̼n̼g̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼t̼r̼a̼n̼g̼ ̼M̼a̼i̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼đ̼á̼n̼h̼ ̼đ̼ậ̼p̼,̼ ̼c̼ư̼ỡ̼n̼g̼ ̼đ̼o̼ạ̼t̼ ̼t̼à̼i̼ ̼s̼ả̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼ữ̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼t̼r̼ộ̼m̼ ̼v̼á̼y̼.̼

̼B̼à̼ ̼D̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼L̼.̼ ̼(̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ủ̼ ̼s̼h̼o̼p̼ ̼M̼a̼i̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼)̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼c̼h̼o̼ ̼l̼à̼ ̼đ̼ã̼ ̼l̼a̼o̼ ̼v̼à̼o̼ ̼t̼ú̼m̼ ̼t̼ó̼c̼ ̼n̼ữ̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼t̼r̼ộ̼m̼ ̼v̼á̼y̼,̼ ̼“̼g̼i̼ú̼p̼ ̼s̼ứ̼c̼”̼ ̼c̼h̼o̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼k̼é̼o̼ ̼á̼o̼ ̼v̼à̼ ̼d̼ù̼n̼g̼ ̼k̼é̼o̼ ̼c̼ắ̼t̼ ̼t̼ó̼c̼,̼ ̼c̼ắ̼t̼ ̼đ̼ứ̼t̼ ̼á̼o̼ ̼n̼g̼ự̼c̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼ữ̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼1̼6̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼.̼

T̼r̼ư̼ớ̼c̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼k̼h̼i̼ ̼n̼h̼ì̼n̼ ̼n̼h̼ậ̼n̼ ̼v̼ề̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼đ̼ớ̼i̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼t̼r̼ê̼n̼,̼ ̼L̼u̼ậ̼t̼ ̼s̼ư̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼A̼n̼h̼ ̼T̼h̼ơ̼m̼ ̼–̼ ̼T̼r̼ư̼ở̼n̼g̼ ̼v̼ă̼n̼ ̼p̼h̼ò̼n̼g̼ ̼L̼u̼ậ̼t̼ ̼s̼ư̼ ̼N̼g̼u̼y̼ễ̼n̼ ̼A̼n̼h̼ ̼(̼đ̼o̼à̼n̼ ̼L̼u̼ậ̼t̼ ̼s̼ư̼ ̼T̼P̼ ̼H̼à̼ ̼N̼ộ̼i̼)̼ ̼c̼h̼o̼ ̼P̼V̼ ̼D̼o̼a̼n̼h̼ ̼n̼g̼h̼i̼ệ̼p̼ ̼&̼ ̼T̼i̼ế̼p̼ ̼t̼h̼ị̼ ̼h̼a̼y̼ ̼r̼ằ̼n̼g̼:̼

̼“̼X̼é̼t̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼n̼à̼y̼ ̼t̼h̼ấ̼y̼ ̼h̼ọ̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼h̼ứ̼n̼g̼ ̼k̼i̼ế̼n̼ ̼s̼ự̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼t̼ừ̼ ̼đ̼ầ̼u̼,̼ ̼b̼i̼ế̼t̼ ̼C̼a̼o̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼M̼a̼i̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼h̼u̼n̼g̼,̼ ̼l̼à̼m̼ ̼n̼h̼ụ̼c̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼g̼á̼i̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼c̼a̼n̼ ̼n̼g̼ă̼n̼ ̼m̼à̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼x̼ô̼n̼g̼ ̼v̼à̼o̼ ̼g̼i̼ú̼p̼ ̼s̼ứ̼c̼,̼ ̼t̼ạ̼o̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼k̼i̼ệ̼n̼ ̼c̼h̼o̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼p̼h̼ạ̼m̼ ̼t̼ộ̼i̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼p̼h̼ả̼i̼ ̼c̼h̼ị̼u̼ ̼t̼r̼á̼c̼h̼ ̼n̼h̼i̼ệ̼m̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼p̼h̼ạ̼m̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼q̼u̼y̼ ̼đ̼ị̼n̼h̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼Đ̼i̼ề̼u̼ ̼1̼7̼ ̼B̼ộ̼ ̼l̼u̼ậ̼t̼ ̼h̼ì̼n̼h̼ ̼s̼ự̼ ̼l̼à̼ ̼c̼ó̼ ̼c̼ă̼n̼ ̼c̼ứ̼,̼ ̼đ̼ú̼n̼g̼ ̼q̼u̼y̼ ̼đ̼ị̼n̼h̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼p̼h̼á̼p̼ ̼l̼u̼ậ̼t̼.̼

̼H̼à̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼n̼h̼ữ̼n̼g̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼n̼à̼y̼ ̼r̼ấ̼t̼ ̼đ̼á̼n̼g̼ ̼l̼ê̼n̼ ̼á̼n̼.̼ ̼M̼ặ̼c̼ ̼d̼ù̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼x̼ả̼y̼ ̼r̼a̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼n̼h̼ư̼n̼g̼ ̼d̼o̼ ̼n̼ể̼ ̼n̼a̼n̼g̼ ̼c̼h̼ủ̼ ̼s̼h̼o̼p̼ ̼m̼à̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼h̼a̼m̼ ̼g̼i̼a̼ ̼g̼i̼ú̼p̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼h̼u̼n̼g̼,̼ ̼l̼à̼m̼ ̼n̼h̼ụ̼c̼ ̼c̼h̼á̼u̼ ̼g̼á̼i̼…̼”̼,̼ ̼L̼u̼ậ̼t̼ ̼s̼ư̼ ̼T̼h̼ơ̼m̼ ̼n̼ê̼u̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼đ̼i̼ể̼m̼.̼

̼L̼u̼ậ̼t̼ ̼sư̼ ̼T̼h̼ơ̼m̼ ̼c̼h̼o̼ ̼r̼ằ̼n̼g̼,̼ ̼đ̼â̼y̼ ̼l̼à̼ ̼v̼ụ̼ ̼á̼n̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼p̼h̼ạ̼m̼ ̼g̼i̼ả̼n̼ ̼đ̼ơ̼n̼.̼ ̼C̼a̼o̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼M̼a̼i̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼g̼i̼ữ̼ ̼v̼a̼i̼ ̼t̼r̼ò̼ ̼c̼h̼í̼n̼h̼,̼ ̼l̼à̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼k̼h̼ở̼i̼ ̼x̼ư̼ớ̼n̼g̼ ̼v̼à̼ ̼t̼h̼ự̼c̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼ộ̼i̼ ̼p̼h̼ạ̼m̼.̼

̼L̼i̼ê̼n̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼v̼ụ̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼,̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼4̼/̼1̼2̼,̼ ̼C̼ơ̼ ̼q̼u̼a̼n̼ ̼C̼ả̼n̼h̼ ̼s̼á̼t̼ ̼đ̼i̼ề̼u̼ ̼t̼r̼a̼,̼ ̼C̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼T̼P̼.̼ ̼T̼h̼a̼n̼h̼ ̼H̼ó̼a̼ ̼đ̼ã̼ ̼r̼a̼ ̼Q̼u̼y̼ế̼t̼ ̼đ̼ị̼n̼h̼ ̼k̼h̼ở̼i̼ ̼t̼ố̼ ̼v̼ụ̼ ̼á̼n̼ ̼h̼ì̼n̼h̼ ̼s̼ự̼,̼ ̼k̼h̼ở̼i̼ ̼t̼ố̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼a̼n̼ ̼C̼a̼o̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼M̼a̼i̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼(̼S̼N̼ ̼1̼9̼9̼2̼;̼ ̼n̼g̼ụ̼ ̼p̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼L̼a̼m̼ ̼S̼ơ̼n̼,̼ ̼T̼P̼.̼ ̼T̼h̼a̼n̼h̼ ̼H̼ó̼a̼,̼ ̼c̼h̼ủ̼ ̼s̼h̼o̼p̼ ̼M̼a̼i̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼)̼ ̼v̼ề̼ ̼t̼ộ̼i̼ ̼“̼L̼à̼m̼ ̼n̼h̼ụ̼c̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼k̼h̼á̼c̼”̼ ̼v̼à̼ ̼“̼C̼ư̼ỡ̼n̼g̼ ̼đ̼o̼ạ̼t̼ ̼t̼à̼i̼ ̼s̼ả̼n̼”̼.̼

̼H̼ư̼ờ̼n̼g ̼l̼à̼ ̼n̼g̼ư̼ờ̼i̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼ó̼ ̼h̼à̼n̼h̼ ̼v̼i̼ ̼b̼ạ̼o̼ ̼h̼à̼n̼h̼,̼ ̼c̼ắ̼t̼ ̼t̼ó̼c̼,̼ ̼c̼ắ̼t̼ ̼á̼o̼ ̼n̼g̼ự̼c̼ ̼n̼ữ̼ ̼s̼i̼n̼h̼ ̼g̼â̼y̼ ̼p̼h̼ẫ̼n̼ ̼n̼ộ̼ ̼d̼ư̼ ̼l̼u̼ậ̼n̼ ̼v̼ừ̼a̼ ̼d̼i̼ễ̼n̼ ̼r̼a̼.̼

C̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼ ̼T̼P̼.̼ ̼T̼h̼a̼n̼h̼ ̼H̼ó̼a̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼k̼h̼ở̼i̼ ̼t̼ố̼ ̼b̼ị̼ ̼c̼a̼n̼ ̼v̼à̼ ̼b̼ắ̼t̼ ̼t̼ạ̼m̼ ̼g̼i̼a̼m̼ ̼đ̼ố̼i̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼T̼r̼ị̼n̼h̼ ̼Đ̼ì̼n̼h̼ ̼A̼n̼h̼ ̼(̼S̼N̼ ̼1̼9̼9̼0̼,̼ ̼l̼à̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼)̼ ̼v̼ề̼ ̼t̼ộ̼i̼ ̼“̼C̼ư̼ỡ̼n̼g̼ ̼đ̼o̼ạ̼t̼ ̼t̼à̼i̼ ̼s̼ả̼n̼”̼.̼

̼N̼g̼à̼y̼ ̼2̼5̼/̼1̼1̼,̼ ̼s̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼p̼h̼á̼t̼ ̼h̼i̼ệ̼n̼ ̼s̼h̼o̼p̼ ̼b̼ị̼ ̼m̼ấ̼t̼ ̼t̼r̼ộ̼m̼ ̼q̼u̼ầ̼n̼ ̼á̼o̼,̼ ̼C̼a̼o̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼M̼a̼i̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼s̼ử̼ ̼d̼ụ̼n̼g̼ ̼t̼r̼a̼n̼g̼ ̼F̼a̼c̼e̼b̼o̼o̼k̼ ̼c̼á̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼đ̼ă̼n̼g̼ ̼n̼ộ̼i̼ ̼d̼u̼n̼g̼ ̼“̼s̼h̼o̼p̼ ̼đ̼ã̼ ̼t̼ì̼m̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼t̼h̼ủ̼ ̼p̼h̼ạ̼m̼ ̼ă̼n̼ ̼c̼ắ̼p̼,̼ ̼n̼ế̼u̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼ ̼v̼ò̼n̼g̼ ̼2̼4̼h̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼h̼ệ̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼s̼h̼o̼p̼ ̼s̼ẽ̼ ̼t̼r̼ì̼n̼h̼ ̼b̼á̼o̼ ̼c̼ô̼n̼g̼ ̼a̼n̼”̼ ̼(̼k̼è̼m̼ ̼t̼h̼e̼o̼ ̼h̼ì̼n̼h̼ ̼ả̼n̼h̼ ̼v̼à̼ ̼s̼ố̼ ̼đ̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼h̼o̼ạ̼i̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼)̼.̼

S̼a̼u̼ ̼k̼h̼i̼ ̼đ̼ọ̼c̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼t̼h̼ô̼n̼g̼ ̼t̼i̼n̼ ̼t̼r̼ê̼n̼,̼ ̼e̼m̼ ̼T̼.̼M̼ ̼v̼à̼ ̼L̼.̼T̼.̼H̼.̼,̼ ̼đ̼ề̼u̼ ̼1̼7̼ ̼t̼u̼ổ̼i̼,̼ ̼t̼r̼ú̼ ̼t̼ạ̼i̼ ̼p̼h̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼Q̼u̼ả̼n̼g̼ ̼V̼i̼n̼h̼,̼ ̼T̼P̼.̼ ̼S̼ầ̼m̼ ̼S̼ơ̼n̼ ̼đ̼ã̼ ̼c̼h̼ủ̼ ̼đ̼ộ̼n̼g̼ ̼l̼i̼ê̼n̼ ̼h̼ệ̼ ̼v̼ớ̼i̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼đ̼ể̼ ̼x̼i̼n̼ ̼l̼ỗ̼i̼ ̼v̼ề̼ ̼v̼i̼ệ̼c̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼1̼8̼/̼1̼1̼/̼2̼0̼2̼1̼ ̼c̼ó̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼s̼h̼o̼p̼ ̼l̼ấ̼y̼ ̼t̼r̼ộ̼m̼ ̼q̼u̼ầ̼n̼ ̼á̼o̼.̼ ̼T̼u̼y̼ ̼n̼h̼i̼ê̼n̼,̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼ý̼ ̼m̼à̼ ̼y̼ê̼u̼ ̼c̼ầ̼u̼ ̼M̼.̼ ̼v̼à̼ ̼H̼.̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼s̼h̼o̼p̼ ̼đ̼ể̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼c̼h̼u̼y̼ệ̼n̼.̼

9̼h̼ ̼n̼g̼à̼y̼ ̼2̼6̼/̼1̼1̼,̼ ̼M̼.̼ ̼v̼à̼ ̼H̼.̼ ̼đ̼i̼ ̼x̼e̼ ̼m̼á̼y̼ ̼đ̼ế̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼h̼à̼n̼g̼ ̼M̼a̼i̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼,̼ ̼H̼.̼ ̼đ̼ứ̼n̼g̼ ̼n̼g̼o̼à̼i̼,̼ ̼c̼ò̼n̼ ̼M̼.̼ ̼đ̼i̼ ̼v̼à̼o̼ ̼t̼r̼o̼n̼g̼.̼ ̼T̼ạ̼i̼ ̼t̼ầ̼n̼g̼ ̼m̼ộ̼t̼,̼ ̼M̼.̼ ̼g̼ặ̼p̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼v̼à̼ ̼b̼à̼ ̼D̼ư̼ơ̼n̼g̼ ̼T̼h̼ị̼ ̼L̼.̼ ̼(̼m̼ẹ̼ ̼c̼h̼ồ̼n̼g̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼)̼ ̼c̼ù̼n̼g̼ ̼m̼ộ̼t̼ ̼s̼ố̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼b̼á̼n̼ ̼h̼à̼n̼g̼.̼

̼L̼ú̼c̼ ̼n̼à̼y̼,̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼c̼h̼ủ̼ ̼đ̼ộ̼n̼g̼ ̼b̼ả̼o̼ ̼n̼h̼â̼n̼ ̼v̼i̼ê̼n̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼m̼ì̼n̼h̼ ̼c̼ầ̼m̼ ̼m̼á̼y̼ ̼đ̼i̼ệ̼n̼ ̼t̼h̼o̼ạ̼i̼ ̼đ̼ể̼ ̼q̼u̼a̼y̼ ̼v̼i̼d̼e̼o̼,̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼t̼h̼ờ̼i̼ ̼y̼ê̼u̼ ̼c̼ầ̼u̼ ̼M̼.̼ ̼c̼ở̼i̼ ̼m̼ũ̼ ̼b̼ả̼o̼ ̼h̼i̼ể̼m̼,̼ ̼k̼h̼ẩ̼u̼ ̼t̼r̼a̼n̼g̼ ̼c̼h̼e̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼đ̼ể̼ ̼q̼u̼a̼y̼ ̼c̼l̼i̼p̼.̼ ̼D̼o̼ ̼M̼.̼ ̼k̼h̼ô̼n̼g̼ ̼đ̼ồ̼n̼g̼ ̼ý̼ ̼n̼ê̼n̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼d̼ù̼n̼g̼ ̼t̼a̼y̼ ̼t̼á̼t̼ ̼v̼à̼o̼ ̼m̼ặ̼t̼ ̼v̼à̼ ̼d̼ù̼n̼g̼ ̼c̼h̼â̼n̼ ̼đ̼ạ̼p̼ ̼v̼à̼o̼ ̼đ̼ầ̼u̼ ̼M̼.̼,̼ ̼b̼à̼ ̼L̼.̼ ̼c̼ũ̼n̼g̼ ̼l̼a̼o̼ ̼v̼à̼o̼ ̼d̼ù̼n̼g̼ ̼t̼a̼y̼ ̼t̼ú̼m̼ ̼t̼ó̼c̼ ̼M̼.̼ ̼T̼i̼ế̼p̼ ̼đ̼ó̼,̼ ̼H̼ư̼ờ̼n̼g̼ ̼đ̼ã̼ ̼k̼é̼o̼ ̼á̼o̼ ̼v̼à̼ ̼d̼ù̼n̼g̼ ̼k̼é̼o̼ ̼c̼ắ̼t̼ ̼t̼ó̼c̼,̼ ̼c̼ắ̼t̼ ̼đ̼ứ̼t̼ ̼á̼o̼ ̼n̼g̼ự̼c̼ ̼c̼ủ̼a̼ ̼M̼.

Nguồn https://vietgiaitri.com/vu-chu-shop-mai-huong-hanh-ha-nu-sinh-trom-vay-cong-an-dang-xem-xet-xu-ly-me-chong-20211207i6197350/

̼B̼à̼ ̼c̼ụ̼ ̼ɴ̼h̼ặ̼t̼ ̼đ̼ư̼ợ̼c̼ ̼3̼3̼0̼ ̼t̼r̼i̼ệ̼u̼,̼ ̼t̼r̼ả̼ ̼l̼ạ̼i̼ ̼c̼h̼ủ̼ ̼n̼h̼â̼ɴ̼ ̼n̼ó̼i̼ ̼‘̼t̼h̼i̼ế̼u̼’̼ ̼3̼0̼ ̼t̼r̼i̼ệ̼u̼,̼ ̼c̼o̼n̼ ̼g̼á̼i̼ ̼ô̼ɴ̼g̼ ̼l̼i̼ề̼n̼ ̼b̼ả̼o̼ ̼‘̼t̼h̼ừ̼a̼ ̼t̼i̼ề̼ɴ̼ ̼r̼ồ̼i̼’̼

Đằng sau câu nói của con gái ông chủ là một câu chuyện xúc động, tình người luôn đong đầy xung quanh cuộc sống này.

Con trai kết hôn được hai năm thì có cháu gái, nhưng khi cháu gái bà được 3 tuổi, con trai bà xét nghiệm ra là bị bệnh suy thận giai đoạn cuối. Con dâu vì vậy mà ly hôn với con trai bà, đứa con gái để lại cho chồng nuôi, dù sao con dâu bà cũng không cần con, vì vậy chỉ có một mình bà lão vất vả chăm sóc cho cả nhà. Vì không có tiền, bệnh tình của con trai cũng điều trị không hiệu quả, sau ba năm ly hôn, con trai bà qua đời.

Bà Triệu Quế Chi đã 70 tuổi, đi làm công cũng không ai thuê, chỉ có thể đi nhặt phế liệu đem bán lấy tiền nuôi sống mình và cháu gái. Mỗi sáng tinh mơ ba đi ra chợ nhặt vài lá rau, dùng làm thức ăn cho cả ngày.

Ban ngày thì bà bới móc những thùng rác ở ngoài đường để tìm phế liệu, buổi tối mới vác đống phế liệu tìm được của một ngày đến chỗ thu mua bán lấy tiền.

Bận rộn suốt một ngày trời, lúc nhặt được nhiều có thể bán được 100 tệ (330 ngàn đồng), lúc ít thì cũng chỉ được 10 tệ (33 ngàn đồng) mà thôi, bà lão và cháu gái sống nương tựa nhau. Tuổi đã cao nên bà thực sự rất lo sợ một ngày nào đó mình không còn trên đời nữa, cháu gái vẫn chưa lớn đã trở thành cô nhi, vì vậy nguyện vọng lớn nhất của bà chính là có thể sống được thêm vài năm nữa lo cho cháu gái trưởng thành.

Buổi sáng hôm đó, trên đường bà tay bồng tay bế cõng địu cháu đến lớp mẫu giáo, cháu nói với bà là nhà trường kêu nộp học phí 500 tệ (1 triệu 600 ngàn). Bà lão loay hoay moi từ trong túi ra những tờ tiền 10 tệ và 20 tệ, đếm đi đếm lại mấy lần, đến khi chắc chắn là 500 tệ rồi, mới đưa cho cháu gái, sau đó dặn cháu cất kỹ không được làm rơi, đến trường là phải nộp ngay cho cô giáo. Cháu gái bà vâng dạ phấn khởi vui mừng cầm tiền vào lớp học.

500 tệ đối với người khác mà nói có thể không là gì cả, nhưng đối với bà lão mà nói, đó là số tiền mà phải vất vả hơn nửa tháng mới kiếm được, bà không biết là mình có thể cung cấp cho cháu gái đi học đến lớp mấy, nhưng với hoàn cảnh trước mắt, đành phải đi một bước tính một bước thôi, chuyện của tương lai không ai biết trước được.

Vào một ngày bông tuyết bay khắp bầu trời, bà lão không ngừng bới móc trong đống rác vừa bẩn vừa thối, hy vọng có thể tìm được một cái vỏ chai, hoặc là một cái lon, đến trưa, bà bới được hai cái bánh bao ngọt (màn thầu) vừa lạnh vừa cứng, bà ăn cùng với một chai nước suối mang từ nhà đi, như vậy xem như là bữa trưa của bà rồi.

Vào lúc chiều tối, bà lão vác một bao to đựng đầy ve chai lê bước, bà muốn vác đống ve chai mấy chục ký này đến chỗ thu mua phế liệu để bán, theo dự tính của bà thì có thể bán được tám đồng mười tệ (khoảng 300 ngàn), tuyết càng lúc càng rơi nhiều, trên đầu và trên vai bà lão trắng xóa một màu bông tuyết, trông bà giống như một bức tượng điêu khắc màu trắng đang di chuyển.

Bán xong bà đi về nhà, trong túi có 75 tệ (240 ngàn) do bà kiếm vất vả cả ngày, bà lão rất hài lòng, lúc này trời dần dần tối hẳn lại.

Ngoài đường thưa thớt người qua lại, có lẽ mọi người đều đã tan ca đi về nhà rồi, đèn đường bắt đầu bật sáng lên, phát ra ánh đèn vàng le lói, bà lão đang trên đường đi về nhà, đột nhiên nhìn thấy bên đường có một cái ví da màu đen, cái ví bị tuyết che phủ lên trên, nếu không phải vì bà đi chậm, thì chắc cũng không phát hiện ra.

Bà lão bước tới nhặt cái ví da lên, lấy tay phủi lớp tuyết bên trên, cái ví rất dày, và còn hơi nặng tay nữa, nhìn kiểu dáng của cái ví bà đoán chắc nó rất đáng giá, bà mở ví ra xem, không ngờ bên trong lại là nhiều xấp tiền mặt, bà lão đếm qua, số tiền vừa tròn 100 ngàn tệ (330 triệu), phản ứng đầu tiên của bà là “bị mất nhiều tiền như vậy, người đánh rơi tiền sẽ chắc chắn rất sốt ruột”

Bà lão cầm cái ví trong tay không biết nên xử lý thế nào, nghĩ bụng chắc cái ví này vừa mới bị đánh rơi thôi, nếu không đã bị chôn trong đống tuyết lâu rồi, nếu là mới đánh rơi, nói không chừng người đánh rơi tiền sẽ lập tức quay lại tìm, thế là bà lão đứng ở bên lề đường chờ đợi người đánh rơi tiền.

Mười mấy phút sau, có một chiếc xe rất sang trọng đang chạy trên đường một cách chậm rãi, tài xế của chiếc xe đó còn không ngừng ngó nghiêng hai bên đường, giống như đang tìm thứ gì đó, lúc này bà lão cũng để ý thấy chiếc xe này, mà tài xế cũng nhìn thấy có một bà lão đứng ở ngoài đường trông rất kỳ lạ, tài xế lái xe chạy qua đó, mở cửa kính ra và hỏi: “Bà ơi, bà đứng ở đây có nhìn thấy một cái ví da không?”

“Ví da trông như thế nào, cậu có thể miêu tả được không?”, bà hỏi lại.

Tài xế vừa nghe liền biết ngay là bà lão đã nhìn thấy cái ví, mặt nở nụ cười nói: “Chính là một cái ví da màu đen, kích cỡ khoảng chừng này, và còn…”

Tài xế vừa miêu tả vừa hình dung hình dáng của cái ví, hình dung một cách chi tiết, bà lão nghe xong khẳng định tài xế này chính là người đánh rơi tiền, sau đó lấy cái ví từ trong túi vải của bà ra, đưa cho người đàn ông đánh rơi tiền.

Người đàn ông vui mừng nhận lại ví, nhìn một cái liền nhận ra là ví của mình, sau đó ông mở ví ra, rồi đột nhiên biến đổi sắc mặt, nói một cách lạnh lùng: “Không đúng, trong này của tôi có 200 ngàn mà (660 triệu đồng), sao chỉ còn lại 100 ngàn thôi vậy?”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.